Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011

Y tá, Lang băm và nền y học củ chuối.

 Sau bầu cử mấy hôm thì mới được ngủ yên đến 6 AM.
Trước bầu cử cả tháng, cứ nhè lúc cả nhà người ta đang say giấc nồng thì tiếng choe chóe của cái loa phường cổ động cho bầu cử bỗng dưng sôi xèo xèo rồi rú lên những loại âm thanh man rợ. " Đây là đài truyền thanh phường à ì, mời các bạn nghe chúng tôi đọc danh sách và tiểu sử của các ứng viên...". Vợ mình bảo : bố cái bọn này, tiêm chủng cho trẻ em hay thông báo kế hoạch vệ sinh phố phường của các cơ quan môi trường thì chúng nó chả thấy nói sớm thế, ba cái việc mõ làng không đáng làm thì cứ ra rả...
 Đưa con đi ra khỏi nhà từ hơn sáu giờ, ăn sáng, đi học, bố thì đi làm. Sáng nay ra cái quán đầu làng bỗng dưng gặp một ông nhìn rất ...quái : đi cái xe đạp cũ mèm, cắm cái lá cờ lễ nhỏ ở đầu xe, đội cái mũ tai bèo. Nghĩ bụng chắc bố này hơi nghiêng bèn hỏi chị chủ quán cháo : ông này ở đâu về làng ta vậy bác ?
- Ơ hay, chồng chị chứ ai.
Ồ, em chào bác, sớm này ra bác đã đi đâu vui thế ạ ?
Thì vẫn như mọi ngày, đi vi hành rồi về còn điều hành ...kinh tế vĩ mô ( !). Mình ngạc nhiên quá mà không dám cười hay tỏ thái độ, sợ bác ta tự ái.
 Bà cho tôi chén rượu. Bác ta vừa vuốt chòm râu dài đến cả chục phân vừa chìa cái chén con ra phía vợ. Vui ấy mà, mình sáng nào chả làm cuốc từ đây ra ngã tư Sở, về Ba la rồi về ăn sáng, làm chén rượu rồi về đi tắm. Đã hơn hai mươi năm nay như thế.
 Người thông minh thì sẽ thọ hơn người kém thông minh vì họ biết ăn uống, lao động và rèn luyện bảo vệ sức khỏe. Bác cứ nói chuyện như là mình đã cũng mâm, cùng trà rượu. Anh nhìn tôi đây, bác giơ bắp tay ra, gập vào kiểu như Lý Đức biểu diễn. Ô hay, già vậy mà cơ bắp đẹp và cuồn cuộn như trai tráng làng đi khiêng kiệu rước Hoàng làng vậy. Hình như bác có học y ? mình nói.
 Bác bảo : tôi vốn là cháu gọi ông Hoàng Khắc Đôn bằng bác ruột. Á chà, em có biết Cụ này, Cụ và ông Tài Thu với hai việc cạnh tranh nhau : bấm huyệt chữa bệnh và châm cứu chữa bệnh. Đúng, hai Cụ này chưa phục nhau nhưng rất nể nhau. Bác tôi vô địch ở ta về bấm huyệt chữa bách bệnh, nghề ấy ông được Cụ tổ truyền lại, không lớp nào dạy nổi, chữa cho bao người thoát chết nhưng suốt từ xưa đến tận những năm hai ngàn mới được công nhận tí chút. Xưa nhà nước ta, dân ta gọi đó là lang băm, nghề bị coi thường và dèm pha như kiểu chê đám nhảy đồng, lễ Hoàng Làng.
 Vâng, em là dân ngoại đạo, chỉ học kỹ thuật nhưng đã chứng kiến đông y cứu em, cứu chị gái em, cứu Mẹ vợ em và nhiều bạn bè em khi tây y bó tay trả về .
 Mình cũng vào chuyện y dược để hầu bác. Bác bảo: tôi có thể cầm tay anh mà biết anh gan nóng, mạch tắc chỗ nào, tâm đang lay chuyển ở đâu. Tôi có thể bấm cho anh ăn ngon, thở sâu, ngủ ngon mà không cần dùng thuốc. Đông y chúng tôi dùng thuốc rất rẻ, có sẵn trong dân gian, ba phần bổ dưỡng mới có một phần chữa, ít tác dụng phụ và không độc nếu dùng đúng lời khuyên...
 Em tin bác. Cả chục năm nay em nhờ đông y cứu người nhà, cột sống thóat vị, các đốt sống cổ bị thoái hóa cong veo bởi gánh lúa kẽo kẹt chạy đồng. Ra 108, 103, Việt đức thì họ bảo hỏng rồi, mổ mà thay bằng nhựa ! mổ 5 ăn 5 thua, người nhà ký vào đơn là " tin tưởng bác sỹ, nếu xảy ra gì họ không chịu trách nhiệm ".
 Làm mà .éo chịu trách nhiệm thì ai không thích làm ? ấy thế nhưng ai chưa biết cứ đi mổ mà xem. Ở ta nó vậy, cứ mổ là bảo ký vào, chết thì tự chịu, không kiện cáo bệnh viện, mang về mà chôn.
 Thế thì mai mình cũng làm nghề thiết kế nhà cao tầng rồi bảo khách hàng : " ký vào, trả tiền, có đổ nhà thì ông chịu, tôi không chịu ". Mẹ kiếp, gặp thằng chủ như Vượng Vincom hay thằng Hồng Euro nó thì đổ bã chè vào đầu !
 Em cũng bị trượt cái đĩa đệm bác ạ, dạo trẻ nhà nhiều ruộng, thương Bà già và chị gái nên cứ giành cái việc gánh lúa chạy ruộng. Ai ngờ ngoài bốn mươi đi chụp phim thấy nó bẹp rúm, lòi ra sau chả đi đứng làm ăn gì được. Ra viện họ bảo mổ, thay bằng nhựa nhưng 5 ăn 5 thua, mười năm thay lại, kiêng hẳn gái gú vợ con. Ô thế thì thành đồ cổ đồ cảnh sao ? vừa cầm phim về vừa lẩm bẩm.
 May sao gặp thầy gặp thuốc, gặp ngay ông tiến sỹ ta nhưng học ở Tàu về cột sống. Ông bảo : " ra chú chứ nếu không thì viện nó thịt mày !". Gớm sợ đến hết cả máu mặt.
 Chú chưa cần xem phim đã sờ vào lưng rồi bảo : " anh bị bẹp đĩa đệm, lòi ra sau hơn một phân, để vậy hơn năm nữa sẽ chỉ làm cảnh trên giường, vợ nó đi công tác quanh năm ngay hiểu chưa ?, dạ cháu hiểu ạ.
 Hơn chục ngày chỉ bấm bấm ấn ấn xoa xoa là hết sạch đau, chụp phim lại thấy đẹp như thường. Chú bảo anh tẩm bổ theo cách tôi bảo sẽ phục hồi được cái miếng đấy. Từ bỏ đá bóng và thể thao nặng, chỉ tập kéo giãn, tập nội lực và thở đúng cách.
 Đấy, bác ạ, lang băm mà hay vậy, tây y đâu có chữa được gốc bệnh, họ chỉ mổ, đụng đâu tiêm đó, mổ đó. Ví dụ cứ thiếu tiền đô là in tiền Việt đổ ra, điện xăng dầu lỗ thì tăng giá ...bù lỗ. Lang băm nhưng người ta biết gốc bệnh, chữa tận gốc và hay là giá rất rẻ, thuốc tự trồng, không phải nhập khẩu đắt như thuốc tây, tác dụng phụ lại rất ít. Lang băm - đó là từ mà cái xã hội nát bươm do thể chế chính chị côn đồ tạo ra vẫn gọi suốt một thời - nay cần phải thay đổi.
 Rất cần một sự công bằng cho đông y như đã làm với tây y. Chúng ta đã đánh mất nhiều thứ của Cha Ông để lại : từ văn hóa, lịch sử, truyền thống yêu nước, ham học hỏi, kính Thày yêu bạn, kể cả nền y học cổ xưa quý giá.
 Mọi thứ trên toàn cầu có thể du nhập vào xứ ta từ cái búa liềm, cái máy nội soi, cái xe hơi, cái máy bay, tàu kilo, thuốc tamiflu, thuốc HIV. Có thứ dùng được nhưng cũng có thứ chỉ đáng bỏ vì nó làm hại Dân tộc, hại người Dân đất Việt. Chính vì thế cần mỗi người Dân chúng ta phải nâng cao dân trí, biết lựa chọn cái gì cho mình và khi nào thì dùng đến nó.
 Tôi cũng mong lắm chú ạ, cháu của Cụ Hoàng Khắc Đôn chia xẻ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét