Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Hai người lính già.

Cụ già nhà tôi đã ngoài 70, mắt đã kém nên đang yêu cầu con cháu cho đi thay cái thủy tinh thể. Cụ bảo thay một cái vào để may ra có bạn bè thời chiến xưa đến thì còn nhìn thấy nhau.


Nguyên do cũng từ cái chuyện tháng trước nên Cụ mới nằng nặc đòi thay thủy tinh thể càng sớm càng tốt . Chả là ở nhà chỉ còn hai Cụ dựa vào nhau, con cháu chỉ cuối tuần mới về thăm, quanh nhà chỉ còn anh em, hai cô con gái đã lấy chồng ở làng bên nên ngày nào cũng đảo qua một chốc lát.


Hôm ấy, giữa trưa hè nắng gắt, khi Cụ đang ở ngoài cổng để cắt mấy quả mướp làm món "canh mướp nấu với lạc" cho bữa trưa thì thấy một ông già đeo cái ba lô, đội cái mũ cối cũ sờn đứng ngoài cổng.


- Ông hỏi ai thế ? Cụ nhà tôi hỏi.


- Dạ cho tui xin vài đồng hay gạo cũng được, quê tôi khó khăn quá, con cái đứa chết đứa đi lấy chồng xa cả.


- Ông ở đâu mà già cốc đế thế này vẫn đi xin ? tui ở Hoằng hóa Thanh hóa, gần biển nhưng tui còn đi sao được. Thằng lớn thì bị tụi Tàu nó bắn chết mấy năm, đứa con gái lấy chồng tận Lai châu, xa quá có đến hai năm không về quê.


Vậy ông sống bằng gì ? tui đi lính về năm 76, đánh Quảng trị xong may còn cái mạng nguyên vẹn. Xuất ngũ về còn khỏe thì ra biển đánh bắt cá thuê cho chủ tàu, vài năm yếu rồi chỉ dọn thuê ở bến cá...


Ông đánh Quảng trị ? lính sư nào, ông quê Hoằng hóa thế tên là gì ?


Tui là Hướng, trước ở đại đội lục quân, vào đánh đợt cuối ...


Hướng "vẩu" hả ? đúng, tui là Hướng vẩu, sao Cụ biết ?


Tao đây, tao là Oanh Hà tây đây mày nhớ ra chưa ?


Hai Cụ ú ớ líu ríu dắt nhau vào nhà. Họ ngồi bên nhau mà không nói được gì nhiều, ký ức về trận chiến cả tháng trời giành nhau từng chiến hào, từng ụ đất ùa về. Xác lính ta và lính bên kia cứ chưa kịp thối lại chồng lên lớp lớp.


Cụ già nhà tôi lật cái lưng áo ra. Mắt ông còn nhìn thấy chứ ? tôi ăn 7 phát xuyên qua cơ lưng, giờ cứ trở trời là nó co kéo đau như cắt thịt. Nhưng mà may tôi và ông còn về được với vợ con, đại đội tan tác chết đến hai phần ba rồi còn gì. Già sắp xuống lỗ rồi chưa được quay lại thăm, xem chúng nó đã được nhà tìm thấy chưa, mang về chưa.
Hai người lính già lặng đi, quá khứ đang kéo họ về với những tiếng đạn rít trên đầu, tiếng la hét giữa khói đạn mù mịt, tiếng chân chạy dọc dưới hào vướng đầy xác lính, cái chết như đã chực chờ bên cạnh...
Bây giờ ông thế nào ? Cụ nhà tôi hỏi. Thì nói với ông như vừa rồi đó, tui giờ già yếu không làm chi kiếm ăn nổi, con cái không còn để dựa, hai thân già đi xin ăn qua ngày. Ở quê năm nay cũng đói nên đành đi xa...
Hai Cụ lính lại ngồi lặng bên ấm trà đã nguội.
Hay ông ở đây với tôi -Cụ già nhà tôi nói khẽ - già rồi đi mãi được sao ? không được ông ạ, còn bà nhà tui mắt đã kém nên chỉ loanh quanh ở chợ khu Tam điệp, Ninh Bình xin ăn. Rửa bát cũng không nổi nên quán họ cũng không thuê. Tui vẫn phải về với bà ấy nếu xin được gạo và ít tiền để rau cháo qua ngày.

Hai Cụ lính già chèo kéo nhau mãi cũng chỉ ở bên nhau được đến sáng hôm sau. Đêm, họ nằm bên nhau nhưng không thấy nói chuyện nhiều, chắc họ chỉ kịp cùng nhau nhớ lại cái mùi thuốc súng, mùi xác của đồng đội khi cuộc chiến tại Thành cổ đến hồi gay cấn nhất. Họ may mắn đã còn sống. Họ phải chấp nhận cuộc chiến như là số phận, thời bình họ mỗi người có cuộc sống riêng, vẫn còn thiếu may mắn đến cuối đời - đó âu cũng là số phận ?

3 nhận xét:

  1. Đọc bài này mà mắt em kay kay a nh Dũng ạ.
    Chúc các cụ sức khỏe. Chúc anh ngày mới may mắn .

    Trả lờiXóa
  2. anh Dung viet bai nay co thiet khong? Chet do cua nha nuoc dau ma cu gia kia pahi di xin?

    Trả lờiXóa
  3. @ nặc danh : em muốn tìm ông già lính cũ đi ăn xin kia thì anh sẽ cho số của Cụ nhà anh để giúp các Cụ nhé.
    Cô ruột anh đây : cũng đi thanh niên xung phong mở đường, giải phóng về quê rụng cả tóc vì chất độc hóa học, may lấy được chồng nhưng nghèo quá, đi bán bánh mỳ ở ga hàng cỏ.
    Cần thì em liên hệ : Cô Khánh - Thôn Nguyễn xá, Phương Tú, Ứng Hòa nhé.

    Trả lờiXóa