Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Hàng loạt kỷ vật lại quay về với mình.



Hôm17.7 mất mấy kỷ vật của bạn bè tặng bởi lúc các côn đồ lao vào cướp, giật, đánh đấm giằng xé hai bố con mình. Kính đi đàng kính, Quốc kỳ đi đàng Quốc kỳ, không tiếc gì chỉ xót lá cờ - bị tay áo trắng mà mình đang nhờ bên anh em an ninh để hỏi xem là đứa nào - nó vo như mớ giẻ.



Một thằng bạn gửi cho cái kính, nó bảo :" hơn hai trăm ơ rô đấy ông nhé " ôi giời ơi, giá như mày mua tặng tao một tấn thóc thì có phải nổi tiếng cả làng không ? nó cười nhìn mình như nhìn một tay tẩm từ Mường tè vừa về.



Thế là lại có kính.



Còn cái máy ảnh thì con bạn bán máy chỗ Đại Cồ Việt đọc bờ lốc thấy thế bảo : " sang đây tôi tặng ông cái mới, tôi con mọn chả đi hò hét được thì góp của vậy, công thì ông đi cùng mọi người. Ờ cũng được, đưa đây để tui đi xuống đường rồi chụp ảnh về đăng lên cho nhà bà coi.



Sáng 24.7 vừa ra chân Đài cảm tử thì một anh bạn làm ở chỗ Alphabook mang ra một cuốn dày cộp và bảo " tặng anh cuốn này tôi dịch, đọc để xem người Nhật họ sống và chiến đấu thế nào mà cái gì cũng thành công thế..." cám ơn bác, tôi ngưỡng mộ người Nhật lắm, chiến tranh đổ nát như thế mà họ đã vượt lên tất cả, sau vài chục năm họ đã có một nền kinh tế Topten Thế giới.



Đời hay thế đấy, có ai bỗng dưng được mọi người tặng những thứ bổ ích như vậy. Những món quà nhỏ nó gắn kết những người bạn đang cùng quan điểm sống, cùng thức những đêm mất ngủ bởi sóng Biển đông vẫn đang nhuốm máu của Đồng bào mình. Bạn bè đến từ bốn phương - đối với tôi đó mới là những món quà vô giá.



Cám ơn cuộc đời !

3 nhận xét:

  1. Chẳng có gì để tặng Bạn Lê Dũng.Chúc Bạn Chân cứng đá mềm trên con đường bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của Dân tộc.

    Trả lờiXóa
  2. Lê Dũng sướng thật, có nhiều bạn tốt thế. Vậy đã điều tra ra tên nào lấy cờ của Lê Dũng chưa, bắt đền gấp đôi nhé.
    Mà còm vào bài của LD hơi bị phức tạp, có giảm đi động tác xác nhận được ko?

    Trả lờiXóa
  3. Anh Lê Dũng sướng quá còn gì...hihi

    Trả lờiXóa