Thứ Năm, 28 tháng 7, 2011

Hãy giữ lại chút văn hóa Làng quê.

Từ khi tôi về định cư ở cái Làng cổ ở Hà đông đến bây giờ, chưa bao giờ tôi có ý định rời xa nó để đi chỗ khác.
Nếu giải thích tại sao thì dài lắm, khó có thể nói một chốc lát mà hết được. Chỉ vài điều mà nói ra đã đủ để những ai từng được may mắn sinh ra từ những làng quê trên khắp các miền Bắc bộ, Trung bộ, Nam bộ hiểu ngay rằng : mình có một thứ tài sản vô giá - Làng mình.
Khi chưa lập gia đình thì tôi vẫn ở cùng Bố Mẹ, cũng ở một cái Làng cổ vài trăm năm chưa biết chính xác là bao nhiêu. Gia phả của làng giờ đã mất sau khi thời chiến trước năm 75 của thế kỷ trước kết thúc, các Bô lão trong làng cùng địa phương tu bổ lại Đình làng, xin mãi với ngành văn hóa để được cấp chứng nhận di tích lịch sử mà chưa được. Cứ 4 năm là lại có hội rước Ông Hoàng làng vào ngày mùng 4 tháng riêng, cả làng vui đúng là hội chứ không còn phải nói vui như hội.
Có vợ rồi, tôi ở riêng và lại gắn kết cái gia đình con con của mình với một Làng khác, chuyển hộ khẩu đến và coi đó là một mái ấm mới, bọn trẻ con ra đời và cùng lớn lên với cái Làng giờ đã trở thành phường khi Hà tây của chúng tôi " kết hôn" với Hà nội.
Một trong những lý do rất đơn giản khiến tôi mê mệt cái nơi mình sống - Làng mình - đó là bởi con người ở đó đều sinh ra ở trong Làng, một số người khác về đó mua đất làm nhà, họ cũng đa số được sinh ra từ nhưng Làng quê khác và rời quê đi kiếm sống, định cư khi có đủ điều kiện về kinh tế, và cơ bản là họ thích ở đó.
Có cái giỗ dối mà cũng cả xóm đến uống rượu, chưa nói đến đám cưới hay lên nhà mới. Đến nửa Làng ăn cỗ nếu nhà ai có con trai lấy vợ. Chỉ đi chúc vài mâm là đảm bảo thứ rượu nút lá chuối đã làm cho bạn mềm nhũn chân rồi. Sướng như thế thử hỏi ai không mê, không mến ?
Hôm qua, lúc hai chú em công an đến - chú em mới về khu nhà tôi làm việc được tám chín tháng - thì chuyện Làng cũng được mang ra. Chú em Trung - quê Thanh oai - bảo : anh ạ, hôm rồi dưới Đa sỹ có hai ông đi đường đâm xe vào nhau, nói năng thế nào lại lao vào đánh nhau, khổ quá ngay phường nên phải vào giải quyết. Hai nhà kéo ra phường để khoe bè cánh thế là ngã ngửa : hai nhà khác xóm tựa lưng vào nhau nhưng cái ngõ thì đi vòng đến cả ki lô mét. Thằng út nhà này còn đang tán con bé út nhà kia qua cửa sổ, đấy gặp nhau ở phường mới đấm nhau xong lại phải cười, bắt tay nhận ra hàng xóm. Chán thế !
Hôm kia, lúc cuối giờ chiều thì chú em Đức - bị ông kễnh Minh đại úy đánh như trên mạng bà con biết đó - gọi tôi bảo : anh đi uống với em vài cốc, chia xẻ tâm sự và tham khảo anh vài ý kiến. Ừ đi, ra bia hơi.
Mấy anh em mỗi đứa đôi cốc rồi tôi bảo : giá như thằng Minh nó biết trước là em với nó làm việc cách nhau có 600 m, đứa ở Bưu điện, đứa ở đầu Tràng thi thì chắc nó chả làm thế. Chưa nói nếu Bố Mẹ hai đứa lại nhỡ ra quen biết nhau thì lại dở hết, chả biết nói gì, Hà nội bé tí ấy mà. Mấy anh em đều đồng ý như vậy.Bây giờ thì khó xử quá.
Đấy, vài cái ví dụ để mọi người thấy là có những thứ tuy rằng cũ nhưng giá trị càng ngày càng cao. Làng quê của chúng ta giờ chưa chắc đã còn được ghi trong giấy tờ hành chính, thế nhưng có đến 80 phần trăm bà con mình đều hiểu, đều biết là cái tên Làng nó gắn với cuộc đời của những người ở thế hệ 8 X trở về trước rất rõ nét. Văn hóa Làng có thể bị mai một, giếng Làng có thể bị lấp để xây nhà nghỉ, Đình làng có thể bị phá bởi những ông trưởng thôn lớp 3 hay lớp 4...nhưng nếu ai được sinh ra ở cùng một cái làng, họ sống cùng nhau từ bé trong Làng thì khó có gì bắt họ đấm hay đá vào nhau cho dù chỉ là đấm nhẹ. Thế mới cần phải tìm hiểu và giữ gìn cái văn hóa Làng quê chứ.
Đô thị hóa đã khiến Làng tôi giờ không còn mảnh ruộng nào, nhiều nhà mua ô tô từ tiền đền bù đất, xây nhà cao từ việc bán đỡ đất vườn các Cụ để lại. Ngõ nhỏ không đi ô tô vào được nhà nhưng cứ mua ô tô, đầu làng có đến cả chục chiếc mà có cái đến tiền tỷ, nhìn rất có vẻ giàu có.
Cho dù bộ mặt của Làng quê mà tôi đang sống đã có những đổi thay, nó như những cô gái đã cao lên, da trắng như trứng gà bóc, nước hoa thơm lừng và không còn ai có móng chân vàng khè nữa thì đó vẫn chưa phải là bộ mặt thật của Làng. Tôi nghĩ vậy bởi có nhiều nhà khi hết ruộng rồi, tiêu hết tiền đền bù khi con cái ham chơi, không chịu học nghề thì nay đã phải bắt đầu tháo máy lạnh đi bán. Con cái có đứa bị dân chơi lôi kéo tụ tập tập đàn đúm hư hỏng, đó mới là lỗi lo khiếp đảm. Giá chúng cứ tụ tập để biểu tình phản đối ngoại bang xâm lược thì mình mừng lắm, còn cổ vũ và động viên chúng, đàng này...
Tôi chỉ sợ có ngày lũ ấy chúng sẽ phá nốt cái cột đình bằng gỗ lim mang đi bán ! có thể lắm chứ khi chúng chỉ cần tiền để chơi, đua xe và hút chích. Văn hóa hay tình Làng nghĩa xóm với chúng chỉ là xa lạ, ra đường ai sai chúng đấm, đá thuê là chỉ cần trả tiền. Nguy lắm !

2 nhận xét:

  1. Hay! chỉ có người Hà Tây nhà mình, đã thấm đẫm hồn làng hồn quê mới viết được thế, hi hi. Nhẹ nhàng như viết chơi mà sâu sắc.

    Trả lờiXóa
  2. Anh cho toi so DT, toi cung muon moi anh hom nao roi di lam vai ly anh nhe
    To Quang Vinh

    Trả lờiXóa