Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

Những người bạn có được từ cuộc chiến chống Tàu xâm lược.

Kể từ tháng 6 năm nay, tôi có thêm nhiều người bạn mới - những người bạn có cùng chung chí hướng, chung lý tưởng sống.
Cuộc đời thật thú vị, khi con người ta bỗng dưng thấy mọi thứ đã cũ, thời gian biểu cho việc sinh hoạt, làm việc cứ quanh đi quẩn lại như cái máy, đầu tháng thịt gà cuối tháng lạc rang - nhàm quá.
Nói vậy chứ không phải tôi có ý cám ơn bọn khựa đểu giả kia đã xâm lược, đã chèn ép khiến tôi và đồng bào phải xuống đường, nắm tay nhau cùng bước đi dưới nắng hè để hô vang khẩu hiệu từ trái tim yêu Tổ Quốc.
Bình thường thì cho dù hàng ngày đã có gặp nhau vì Thủ đô rất nhỏ, Việt nam cũng nhỏ bé, đáng yêu như một cô gái mặc chiếc áo dài duyên dáng. Tôi không tán thành anh nào đó ví Tổ Quốc ta như hình dấu hỏi vì đó là lối ví thiếu lạc quan. Gặp nhau nhưng không có mối liên hệ gì về công việc, bạn bè hay chỉ là chỉ phục vụ nhau cái dịch vụ từ nghề nghiệp của mình.
Vì thế, những người bạn có được từ cuộc chiến chống xâm lược của ngoại bang bao giờ cũng đáng quý. Như những người lính từng gặp nhau khi lúc mới còn xa lạ, chỉ buổi đầu đã hết e dè, họ bắt được sóng của nhau, họ gắn kết. Giữa chiến trường súng đạn chẳng từ ai, người ngã xuống, kẻ phế binh nay mai nhưng họ vẫn cùng nhau đàn hát. Họ hy vọng vào một ngày mai trời xanh trở lại, hòa bình rồi nếu may mắn còn sống họ sẽ cùng nhau vui sống với tuổi già. Cuộc chiến mà, ai sẽ nói trước được điều gì.
Sau bức thư tôi gửi cho Nhân sỹ Hà tây hôm rồi đăng trên trang nhà, thực sự sướng vui khi khắp nơi người người gửi thư, người người gọi điện. Họ ríu rít chia xẻ tình đồng hương, xúc động nhận ra nhau vì cùng có cùng Quê hương, bản quán. Có người đã già, về hưu rồi, có người vẫn đang công tác ở mọi lĩnh vực, có người đã xa xứ cả nửa cuộc đời, đang sống tận ở nửa địa cầu bên kia mình. Không những chỉ là đồng hương mà còn vô số người bạn từ miền Trung, miền Nam của Đất nước cũng gọi điện, gửi thư chia xẻ và kết bạn. Họ lo lắng cho mình, quan tâm đến từng ngày mình có trôi chảy trong công việc hay không, gia đình thế nào, con cái ngoan và học giỏi không...thật vô cùng hạnh phúc ! Vậy thì ai có thể bỏ tiền ra để mua nổi những thứ quý giá như vậy thì cho tôi biết ?
Không có gì sung sướng hơn khi mỗi sáng chỉ mong dậy sớm để mở cái máy tính ra xem và nhận thư, hồi âm, chia xẻ tâm tư của mình cùng bạn bè bốn phương. Nào Cụ già, nào thanh niên, nào trung niên, cả người Việt xa xứ ...niềm vui khó tả. Với tôi, cuộc sống như đã được cài đặt lại.
Ở đây tôi muốn nói rằng : những người bạn tôi có được từ cuộc chiến chống khựa xâm lược - đó là những người bạn quý giá nhất của đời tôi. Không có gì có thể quý hơn khi tất cả các bạn đã cùng tôi sống những giờ phút vinh quang vì Đất nước. Mình nhỏ thì làm việc nhỏ, chỉ xuống đường biểu tình chống xâm lược thì có gì to tát đâu. Thế nhưng, để làm được việc đó đòi hỏi chúng ta phải có những tình cảm đặc biệt với Tổ quốc, với Đồng bào và ý thức được mình đang là ai, làm gì, có ý nghĩa hay không ?
Tất cả các bạn - những người bạn đã cùng tôi xuống đường nhiều lần và sẽ còn nhiều lần nữa, hãy nắm chặt tay nhau, không chỉ trong những lần xuống đường mà hãy cùng nhau gắn bó, xẻ chia trong đời thường. Mỗi người có một số phận, một hoàn cảnh, tuy nhiên chúng ta là bạn, là những công dân đích thực đang sống trên mảnh đất Quê hương còn nhiều gian khó này. Những khó khăn trước mắt hay thậm chí nguy hiểm có thể luôn chực chờ tôi và các bạn, thế nhưng có cho tôi lựa chọn lại từ đầu thì vẫn như vậy.
Tôi hy vọng các bạn cũng từng suy nghĩ như mình. Tôi yêu các bạn lắm vì tôi là người Việt nam.

9 nhận xét:

  1. Tôi, dân Sơn Đồng, Hoài Đức luôn đọc Blog của Anh và luôn được thấy Anh và cháu gái đi đầu trong các lần biểu tình chống Tàu. Hình ảnh chúng giằng Quốc Kỳ, đấm đạp Anh,...cùng hình ảnh hai bố, con lúc "tuần hành" từ CA Mỹ Đình ra " bảo tàng lộn ngược " thật là cảm động và kính nể.

    Mong Anh luôn khỏe và cháu gái sẽ học tập thật giỏi để tiếp bước Bố trên đường bảo vệ Tổ Quốc.

    Trả lờiXóa
  2. @Chào bác Xuân Liên,
    Lại thêm một người quê ta, bác là dân làng nghề truyền thống trong trăm nghề của Hày tây. Chúc bác giữ gìn được tinh hoa của Tổ nghề để lại, giúp đời có những vẻ đẹp bác nhé.
    Anh đội mũ phớt đeo kính đen, áo cờ đỏ sao vàng đi đầu trong các cuộc biểu tình cũng quê Hòa đức đó bác.

    Trả lờiXóa
  3. Tôi quê Chùa Hương - Mỹ Đức đây. Lúc nào nhà nước thực sự lo việc nước để anh em mình khỏi nhọc công đi biểu tình chống Tàu, chỉ lo chí thú làm ăn thì mời hai bố con về quê tôi chơi một chuyến ha.

    Chí Tuyến

    Trả lờiXóa
  4. Chào anh Lê Dũng.
    Tôi Thành Ca quê Chương Mỹ - Hà Tây. Tôi đang ở SG. Có đi biểu tình hôm 5/6 và 3/7 tại SG nhưng hôm 3/7 chỉ đến ngồi ở CV trước dinh Thống Nhất - hơi buồn.
    Tôi thường xuyên vào đọc blog của anh bởi lối viết dí dỏm pha chút "quê mùa".
    Chúc anh và gia đình luôn khỏe mạnh để tiếp tục đấu tranh với Khựa.

    Trả lờiXóa
  5. Trương Quang Thái07:44 20 tháng 7, 2011

    Con gái tôi cũng cùng tuổi con gái bạn. Đọc blog của bạn tôi đã khóc.
    Hôm đó tôi có trong đoàn biểu tình nhưng không bị bắt, thực ra không biết như thế có là may mắn hay không.
    Giá mà hôm đó cũng cùng trên bus với bố con bạn;
    Xin được làm quen

    Trả lờiXóa
  6. Những hành động vô cùng cơ bản để thể hiện lòng yêu Việt Nam:
    1.Ứng dụng technology/công nghệ để nông dân họ làm việc hiệu quả hơn, thiết lập value chain để cung cấp hàng hóa từ nông sản đến hàng hóa tiêu dùng như người Nhật để bảo vệ hàng sản xuất trong nước, và chỉ khuyến khich thương mại với các nước thân thiện với Việt Nam ví dụ: Nhật, Britain, Canada, Australia, USA, Phần Lan, Denmark, Germany, Korea, Malaysia, Indonesia, Thailand, Lao, Cambodia..... Triệt tận gốc hàng hóa từ China, từ máy móc công nghiệp, đến đồ chới trể em, đồ ăn thức uống, motorbikes.....
    2. Khuyến khích đầu tư nước ngoài(miễn thuê đất, giảm thuế.....) vào các vùng biên giới với China để tạo công ăn việc làm cho mọi người để hạn chế họ nhập hàng hóa China vào Việt Nam. Nói tóm lại là hoàn toàn tách kinh tế Việt Nam khỏi China về mọi mặt, không cho China vào đấu thầu bất ký một công trình nào. Hơn 1000 năm China đã muốn cướp Việt Nam rồi, thì đừng nghĩ là China sẽ muốn làm bạn với Việt Nam, Chính bản thân người China không yêu được người China thì làm sao chúng có thể mong China mến Việt Nam được.
    3. Khi mua hàng hóa, đồ dùng nên xem kỹ nguồn gốc, nới sản xuất, made in china là không mua

    Trả lờiXóa
  7. Hoan hô bố con chíp, hoan hô cả mẹ chíp nữa.
    Giá có nhiều gia đình đồng thuận như gia đình Lê Dũng nhỉ, như vợ chồng cô giáo trẻ Vân Anh, bác giáo sư Đông Yên, ba bố con cháu trai (chưa kịp hỏi tên) còn mặc áo đồng phục học sinh bị bắt cùng chuyến xe buýt đầu tiên trong ngày 17/7 vừa rồi đấy, và còn nhiều người khác vẫn chưa biết tên nữa.
    Chủ nhật tới tất cả nhớ mặc cùng một kiểu áo nhớ.

    Trả lờiXóa
  8. Gửi anh nặc danh
    Quê mùa ư? Lê Dũng là nghệ sỹ kịch đại tài đấy. Nếu quê mùa như Lê Dũng thì tôi có học toát mồ hôi cũng không học nổi, đấy là năng khiếu bẩm sinh mất rồi.

    Trả lờiXóa
  9. Tôi quê ở Chương Mỹ Hà tây. Tôi thường xuyên đọc bài của anh. tôi rất cảm phục và tự hào vì có được người đồng hương như anh.
    Chúc anh cùng gia đình mạnh khỏe, hạnh phúc.

    Trả lờiXóa