Thứ Hai, 18 tháng 7, 2011

Thư gửi Nhân sỹ Hà tây.


Ôi Đức em ơi ! Hà nội của tôi đây ư ? Ảnh : basam




Thưa các Cụ, các Bác, các Chú, các Anh, các Chị là người Hà tây,




Tôi là một người con của Hà Tây quê lụa, Ứng hòa là quê hương bản quán, có mồ mả Tổ Tiên từ 600 năm để lại. Theo sử chép thì Ứng hòa còn có trước khi Vua Lý rời đô từ Hoa Lư về Thăng Long bây giờ.




Địa linh nhân kiệt tuy vẫn hơi nghèo so với các huyện khác bây giờ, nhưng có sao đâu - quê tôi đẹp lắm. Nếu như không sáp nhập vào Hà nội thì giờ đây, cứ sáng ra là tôi lại được nghe bài hát của Nhạc sỹ Lai Vu trên đài phát thanh truyền hình Hà tây : " Hà tây, cửa ngõ Thủ đô - cô gái Suối hai chàng trai Cầu Giẽ..."




Thực ra thì chưa bao giờ tôi có ý nghĩ là sẽ viết thư thế này cho Người Hà tây, chỉ bởi vì ngày 17.7 vừa qua, được chứng kiến cảnh nhồi da xáo thịt giữa thanh thiên bạch nhật giữa Thủ đô, nó đã khiến tôi nảy ra ý này.




Cũng bởi Hà Tây " Đất thiêng nảy sinh nhân tài " ( theo lời trong bài hát : về Hà tây) nên quê tôi đã có nhiều nhân tài và hào kiệt. Xưa là đất có hai Vua, nay không còn Vua thì có nhiều quan lớn, quan võ, quan văn, quan nghệ sỹ, quan báo...nhiều vô kể.




Giá như tôi được học nghề viết văn như anh Hoàng Minh Tường cạnh làng tôi, hay như anh Nguyễn Quang Thiều cùng huyện, hoặc là học nhạc như Lê Minh Sơn nhạc sỹ...để có thể viết văn hay, dùng năng khiếu của mình để viết ra những áng văn, dòng nhạc ai oán của hôm nay.




Thưa anh Nguyễn Đức Nhanh - Giám đốc công an Hà nội bây giờ, nhà anh cách nhà em vài cánh đồng, con cháu em lấy vợ lấy chồng bên làng anh cả lũ, kiểu nhà quê mình họ hàng nửa làng chắc kiểu gì chả có dính dáng họ hàng ( !). Anh ạ, hôm rồi em và con gái đi biểu tình bị đám lính của anh "đánh cho vỡ mặt" - như thằng Tàu nói trong clip của đài Phượng hoàng gì đấy. Lính của anh tẩn em như tẩn một tên tội phạm, ném con gái em 11 tuổi lên xe buýt như ném bao hàng.




Thưa anh, vì Tổ quốc, vì Nhân dân nên em coi đó chỉ chỉ kiếp khổ kiếp nạn của cá nhân. Chỉ khi xem tận mắt cảnh mấy lính áo xanh và một thằng áo phông vàng - mà em biết rõ nó là lính của anh Ca, phó an ninh Hoàn kiếm - đã đạp thẳng vào mặt thằng cu Đức khi nó đang bị khiêng tới cửa xe buýt. Em bàng hoàng đến đơ cả người ra, em cứ tưởng đây chỉ là giấc mơ không có thật. Tỉnh lại, em nghĩ là : có thể tới đây, Hà nội mình sẽ bị tòa án Liên hợp quốc hỏi han, đưa ra các bằng chứng chống lại loài người của lính dưới quyền của Anh. Anh hãy thử xem clip đó một lần, nếu Anh vẫn là Người Hà Tây quê lụa thì em nghĩ anh cũng có những cảm xúc như em : uất hận !




Anh ạ, mộ tổ, nhà thờ họ của Anh và em đều đang nằm ở Ứng hòa, em không bao giờ nghĩ mình sẽ rời xa Quê để đi đâu đó sống vì em là con trưởng, hương khói cho các Cụ là việc phải làm.


Anh Nhanh ạ, Anh là người mà em xin gửi những chia xẻ đầu tiên, cũng cho phép em được gửi những tâm sự này đến anh em an ninh Hà nội, nhiều người Ứng hòa và là người thân của em.




Thưa anh Uy - nguyên Phó tổng Giám đốc TTXVN, tuy anh đã về hưu nhưng em vẫn rất nhớ anh, những ngày được làm việc cùng anh cách đây chục năm, khi xây dựng tòa nhà của TTX, em được anh chỉ bảo rất ân cần. Khi ấy anh cũng đã không còn khỏe như thanh niên bọn em nhưng cũng từng họp hành giải quyết nhiều công việc với anh em dự án, không quản ngoài giờ, ngày nghỉ để phục vụ việc chung.




Em buồn lắm khi thấy TTXVN của mình đưa tin tàu hải giám của Tàu tới Trường sa mà cứ như đưa tin của ta vậy. Đã thế vài ngày sau lại dắt díu nhau sang đó, chả hiểu làm gì ?




Thưa các anh nhà văn : anh Tường, anh Thiều kính mến. Suốt từ đầu tháng 6 đến nay, chỉ vì phải xuống đường cùng bà con để biểu tình phản đối bọn Tàu xâm lược mà em không còn được cùng ra quán cà phê chỗ quận Hà đông để uống cùng quán với anh Thiều. Tiếc lắm anh ạ, nhưng ra Cột cờ em lại được gặp anh Nguyên cũng Nhà văn, bác Đào cũng Nhà văn, em được sát cánh kề vai bên các bác và các anh ấy cùng Nhân dân hô vang tiếng lòng mình, hy vọng xua đuổi được tà ma của Đất nước. Em lâu rồi không được gặp và đọc các tác phẩm của các anh viết, chả nhẽ chưa có hứng để viết sao anh ? các anh hãy xuống đường cùng em một lần, em đảm bảo nếu không có tác phẩm cả ngàn người đọc thì em xin bé bằng ...con kiến.




Thưa bạn Lê Minh Sơn nhạc sỹ, tôi mê những tác phẩm của bạn lắm. Tôi đã sởn da gà khi nghe Thanh Lam hát bài " Ôi quê tôi" do bạn sáng tác ! hay tôi và bạn là đồng niên nên cảm xúc có vài cái giống nhau ?




Được " tẩn " bởi lính của anh Nhanh hôm rồi, tôi nằm nhà hôm sau vì đau và cứ hát bài ấy của bạn. Chiều qua, khi xem clip thằng Đức sinh năm 76, kém anh em mình nửa giáp bị lính anh Nhanh "tẩn" và đạp chân vào mặt khi còn bị ba đứa khác khiêng mà mình cả đêm không ngủ. Nước mắt cứ trào ra, vợ bảo ông bị sốt rồi. Thề có trời cao đất dày, mình thương Quê, thương Hà nội quá, giữa ban ngày ban mặt mà các anh em của mình cứ giết nhau. Hay mái nhà trong " Quê tôi" của Sơn đã dột ?




Sơn hãy viết tiếp đi Sơn ơi, viết lên tiếng khóc của mình... viết đến đây quả thực mình lại khóc nữa. Nghiến răng cho hết, mong Sơn có những tác phẩm mới, trong đó có tiếng la, tiếng khóc, tiếng than, tiếng oán , tiếng còi hú, tiếng còi huýt, tiếng chửi mắng của côn đồ, tiếng phân trần của trí thức - các bậc Thày của mình, nguyên khí của Quốc gia ...đang đứng dưới đường, dưới chân Cột Cờ để Ái Quốc.




Thưa anh Diện - Tiến Sỹ hán nôm và các bạn đồng nghiệp, Đường Lâm quê anh là đất Vua Cha, từng viên đá ong còn ghi dấu lịch sử oai hùng. Làng cổ tuy không còn nguyên vẹn nhưng đức hạnh của những người con Đường Lâm vẫn không hề bị mai một. Suốt từ đầu tháng 6 đến giờ, cả Đất nước chứng kiến những hành động cao cả, đẹp đẽ của anh cùng các Nhân sỹ của Đất nước, liên tục lo lắng cho vận mệnh Quốc gia trước họa xâm lăng của Tàu cộng. Lịch sử đã ghi nhận và lịch sử sẽ tiếp tục ghi nhận anh và các bạn của anh, những Trí thức thực sự của Quê hương, của Đất nước - các anh không ngủ bao giờ.




Còn nhiều Người con của Hà Tây nữa mà tôi chưa có duyên được biết, được gặp. Xin thưa rằng : Quê hương chúng ta đang gặp hoạn nạn, giặc chưa đến mà đồng bào đã bị giết bởi đồng bào, các bạn nghĩ sao ? các bạn sẽ nghĩ gì nếu các bạn có những đứa con ngịch tử, chỉ biết cướp thuê, đánh thuê, bóp cổ ngay cả Ông Bà Cha Chú Anh Chị của mình?




Tôi viết mà vẫn lo mình thô lỗ, không học viết nên cứ tào lao. Chỉ mong gửi đến những Nhân sỹ, những người con của Quê hương sẽ đọc được những tâm tình này. Để cùng suy nghĩ, chia xẻ, hành động đúng với lương tâm, đúng với luật pháp, đừng để mình phải hổ thẹn với tiền nhân và con cháu chỉ vì chút danh hão, vài đồng tiền dơ bẩn.




Tôi thấy bên Pháp họ đặt tượng Sacozi và đúc dưới chân dòng chữ : " Đừng vì tiền mà làm hỏng thanh danh của mình !" . Câu đó xin được chép để tôi mang về treo trên tường, cho con cái đọc hàng ngày cùng với dòng chữ : " Mình là Người Hà Tây quê lụa"




Vài dòng kính gửi các Nhân sỹ, gửi Người Hà tây cho vợi cõi lòng. Nay Hà Tây không còn nhưng Hà nội sẽ là Quê mới, truyền thống đất thiêng nảy sinh nhân tài sẽ được hòa chung với Hà nội thanh lịch hào hoa, ngàn năm văn hiến. Để không còn cảnh người giết người giữa ban ngày, cảnh sát " tẩn" Dân chỉ vì Dân Ái Quốc.
Kính thư,



29 nhận xét:

  1. Đời này còn nhiều bất công, bất trắc.
    Độc thư của em, chắc bác Nhanh sẽ nghĩ nhiều đấy. bác ấy cũng biết xấu hổ chứ.
    Còn anh Thiều. Anh ấy viết và nói rất hay về long yêu nước trên Vietnamnet. Nhưng chuyện biểu tình vừa qua, anh cũng như nhiều văn nghệ sỹ khác...im như thóc. Bác Phạm Xuân Nguyên quê cụ Hồ còn mạnh mẽ hơn mấy bác Hà Tây, hà Nội nhà mình.
    Buồn làm gì. Đất nước mình rơi vào tay Tàu công mất thôi.
    Bây giờ rất cần những tiếng nói lương tri và thức tỉnh lòng yêu nước...
    Chúc Lê Dũng vui khoẻ, vững tin trong cuộc sống

    Trả lờiXóa
  2. Bài viết quá hay. Sâu sắc, nhân văn, đầy giọng trào phúng. Đọc mà hai hàng nước mắt cứ chảy dài. Cảm ơn tác giả, một con người tài hoa và dũng cảm. Bác cứ mạnh chân lên. Đất nước sẽ ghi nhớ

    Trả lờiXóa
  3. Cuối cùng cũng có người lên tiếng đích danh.
    Hy vọng sẽ thêm nhiều người nửa !

    Trả lờiXóa
  4. cường bóng03:54 19 tháng 7, 2011

    Em đang đi đả đảo tung của đánh giết ngư dân Việt Nam trên biên giới bác ợ. Đọc thư của bác mà em cảm động quá, em hứa với bác là em sẽ đả đảo bọn bành trướng bá quyền thêm 01 ngày nữa trên cửa khẩu Lào Cai để tri âm cùng bác.
    Trân trọng!

    Trả lờiXóa
  5. Anh Dũng ơi!

    Có phải anh là người đứng cùng Giáo sư Thọ trong ảnh trên đúng không anh?

    Trả lờiXóa
  6. Dung roi, minh dung canh Bac Tho va Bac Qung A.

    Trả lờiXóa
  7. Lê Dũng viết hay quá. Mình vừa đọc xong bài: Nhật ly hôn với điện hạt nhân..thì thấy bài này. Mình thấy LD chưa phải là Trí thức( theo cách phân ..của đản ta)nhưng bạn đã không "ngủ" như trước kia có kẻ nịnh thối "lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp " trong khi "người" đang đi "tìm hình của nước..."

    Trả lờiXóa
  8. Lê Dũng ơi, mình quê gốc ở Thanh Oai nhưng xưa chiến tranh loạn lạc nên chả còn nhà cửa gì ở quê. Thế mình có được nhận là đồng hương Hà Tây cũ với Lê Dũng không nhỉ?
    Mình vừa đọc thư cảm ơn của LD tới các cá nhận và đoàn thể, vừa tức vừa buồn cười vì cái giọng rất "ngoa" của LD, hẳn mẹ "đĩ" nó xót chồng xót con lắm nhỉ. Cho mình gửi lời hỏi thăm mẹ con nhà nó nhé.

    Trả lờiXóa
  9. Cám ơn anh Dũng có bài viết hay.

    Tôi nghĩ Giám đốc CA HN nên đọc bài viết này và xem hình ảnh mấy tên côn đồ đánh anh Trí Đức hôm 17/7.
    Theo tôi không nên quy chụp cái thằng áo vàng (anh gọi là tay AN đàn em của anh Ca - Cốc nào đó). Mà mình nên xác định đây là thằng lưu manh, côn đồ để đề nghị anh Nhanh lệnh cho CQSDT CA HN lập chuyên án điều tra , truy tố nó ra pháp luật tội cố ý gây thương tích anh ạ

    Chúc anh khỏe để tham gia lần biểu tình sau. Và, hẹn gặp lại anh.

    Trả lờiXóa
  10. @ Phương Bích ơi, bây giờ Hà tây là Hà nội rồi, tất cả đều là đồng hương, đồng chí, đồng bào còn gì nữa.
    Chỉ có Nhân dân là đang bị nhiều đám giả danh trà trộn vào, mượn danh là đáng tiếc thôi.
    Lê Dũng

    Trả lờiXóa
  11. Đọc bài của bác cảm giác đau và buồn quá.
    Tuần tới có đi nữa thì để con gái ở nhà đi, để con gái đi thế, xót lắm.

    Trả lờiXóa
  12. Người Việt yêu nước09:12 19 tháng 7, 2011

    Anh Lê Dũng viết rất hay, tính chất trào phúng sâu sắc mà chua cay...nể phục anh quá!

    Trả lờiXóa
  13. 17-7
    năm 2011
    Qủi dữ
    ngập tràn
    ngõ
    phố
    Thủ Đô
    đấm
    đạp
    kéo lê người
    như
    súc vật
    cướp
    giật
    LÁ CỜ ĐỎ SAO VÀNG
    quăng
    dưới đất
    Mẹ VIỆT NAM ơi
    có bao giờ
    đau
    thế này không ???!!!

    Trả lờiXóa
  14. Nhìn bức ảnh đau lòng, đọc bài viết mà xót xa. Sao lại có thể đối xử với người dân như vậy được nhỉ? nếu như vì quá tàn ác mà mất nốt cả sự tế nhị, thì có còn xứng đáng là công an nữa ko?
    Sao ko thấy cơ quan điều tra lên tiếng về vụ hành hung dã man này nhỉ?
    Thế này thì ai sẽ là người bảo vệ cho dân đây?

    Trả lờiXóa
  15. Bài viết nhẹ nhàng mà thấm thía, cám ơn anh!

    Trả lờiXóa
  16. Hỏi anh có phải trên ảnh không, vì có lần đi cạnh anh một quãng dài nhưng chưa kịp hỏi tên anh. Sau lần 3 ở Hà Nội, đi công tác nên không tham gia được.

    Chúc anh mạnh khỏe!

    Trả lờiXóa
  17. Cảm ơn Lê Dũng viết hay, chân tình và độc đáo. (Xin sửa một chút thôi: Bài ca "Hà Tầy quê lụa" sáng tác của nhạc sĩ Nhật Lai quê Phú Yên cán bộ tập kết, không phải của nhà thơ Lai Vu).

    Phùng Hoài Ngọc
    một người con Hà Tây, nay ở An Giang
    http://giangnamlangtu.wordpress.com

    Trả lờiXóa
  18. Bác Lê Dũng à, Lê Minh Sơn sinh năm 1975.

    Trả lờiXóa
  19. Chào anh Dũng, không ngờ bác cũng người Hà Tây. Em ở Thường Tín, khâm phục bác và thích đọc blog của bác. Em đi biểu tình được 01 hôm (26-6), và được bác cứu khỏi tay CA ở đoạn đài phun nước. Chúc bác cùng gia đình luôn mạnh khỏe !

    Trả lờiXóa
  20. Cám ơn LD đã viết một bức thư rất cảm động cho người HT. Mình ở Thanh Oai.

    Trả lờiXóa
  21. Này đại úy Minh, sau 4 cú đạp thẳng vào mặt một con người yêu nước, có thể cấp bậc của anh sẽ thăng lên Thiếu tá
    Nhưng hỡi ơi, nhân cách của anh tụt xuống nhiều bậc thảm hại.

    Cảm ơn Lê Dũng đã viết một bức thư tâm huyết mang đầy khí phách và tài hoa người Ứng Hòa, Hà Tây, nơi tôi từng gắn bó 03 năm dạy học đầu tiên.

    Phùng Hoài Ngọc
    (người Hà Tây, nay công tác ở Đại học An Giang)
    http://giangnamlangtu.wordpress.com

    Trả lờiXóa
  22. Tôi xin phép anh Lê Dũng đăng lại bức thư gưi Nhân sĩ Hà Tây trên trang Blog của tôi nha:

    http://giangnamlangtu.wordpress.com

    Vui lòng kết nối cùng.
    Phùng Hoài Ngọc

    Trả lờiXóa
  23. @ Phùng Hoài Ngọc : Chúc bác xa Quê đi làm ăn gạp nhiều thuận lợi, luôn nhớ Quê như nhớ Mẹ già, nhớ chùm khế ngọt, nhớ quà chợ quê.

    Trả lờiXóa
  24. Chao Dũng...
    Mình là dan Saigon, nhưng bố mẹ thì là người ở Thanh Oai và Chương Mỹ. Mình ở Mỹ hơn 30 năm rồi, mình rất là xúc động khi thấy hình ảnh
    cháu gái con của Dũng đi biểu tình" what's like father little girl". Chúc Dũng và Cháu mạnh khỏe và nhiều may mắn trong cuộc sống.

    Trả lờiXóa
  25. Bài viết của anh rất hay...hihi! Nhưng anh ơi. Có thể em không dũng cảm như anh và mọi người. Nhưng dù sao hôm đó e cũng vui vì đã cùng sát cánh với mọi người hôm 17/7. Đó là một quyết định khó khăn nên e mới quyết định đi biểu tình hôm đó. Đó là lần thứ 4 em đi và cũng là lần đầu tiên bị mấy anh công an "mời" về đồn. Quê em cũng ở Ứng Hòa, nhà e giờ cũng ở Hà Đông...nhưng em ko đủ dũng cảm để đi tiếp. Có thể vì áp lực từ trường học, từ gia đình, từ chính quyền mà có thể em sẽ không đi biểu tình nữa. Nhưng dù hèn nhát như thế...nhưng em tin mình sẽ đủ dũng cảm để cầm súng bảo vệ tổ quốc nếu chiến tranh có xảy ra.

    Trả lờiXóa
  26. @ Đức : đi đi, có gì mà lo. Yêu nước chứ mình có cướp nước đâu em ?
    Hãy vượt qua chính mình, đàng sau em còn có hơn 80 triệu dân Việt nam và cả cộng đồng Thế giới nữa, hãy cùng chúng tay ảo vệ Tổ Quốc khỏi nạn ngoại xâm.

    Trả lờiXóa
  27. anh có phải là anh dũng dẹo o phòng 106 nha b8 ktx đhbk ko anh ?

    Trả lờiXóa
  28. Đâu cần phải hỏi kĩ vậy đâu anh nặc danh 9:41(26/7) . Cảm ơn Lê Dũng vì bài viết rất hay.LOan

    Trả lờiXóa